Tình yêu không giữ được người mình yêu

bích phương 17:41 24/08/2016

(Giúp bạn) - Đến cuối cùng thì chúng tôi cũng trở thành người xa lạ... Đến cuối cùng thì tình yêu của tôi cũng không giữ được người tôi yêu...

"Tôi còn nhớ rất rõ, tôi đã từng nói với anh: "Nếu chúng ta đã sống với nhau quá lâu nhưng một ngày anh tìm thấy người phụ nữ anh hết mực yêu thương ở đâu đó ngoài kia mà không phải là em, em chỉ yêu cầu ở anh một việc duy nhất là hãy ngay lập tức nói với em một cách chân thành, tế nhị và đàng hoàng nhất. Em sẽ không gào thét, không giận giữ, không bày trò đánh ghen. Không bao giờ! Nhưng nếu anh và cô ấy lén lút lừa dối em, thì em sẽ không bao giờ tha thứ". Một việc đơn giản như vậy nhưng đến cuối cùng anh cũng không làm được.

Theo thời gian, vết thương nào rồi cũng sẽ lành, chỉ có điều vết sẹo nó để lại sẽ chẳng bao giờ lành được 

Chúng tôi ở cạnh nhau 6 năm. Tôi nhớ, 6 năm trước…

Cái thời chúng tôi ở bên nhau mà chẳng cần nghĩ đến tương lai đánh cược hoàn toàn vào tình yêu này không chút toan tính vụ lợi.

Cái thời có thể uống chung với nhau một cốc soda 15k, ngồi ăn chung một suất cơm 20k trong lúc bụng đang réo lên sùng sục và cảm thấy ngon đến kì lạ.

Cái thời đi xem một bộ phim phải săn giá vé thât rẻ, không bỏng ngô, không nước ngọt chỉ có một chai lavie hai đứa dùng chung.

Cái thời mà mệt mỏi chỉ cần anh chở đi lòng vòng khắp nơi rồi ôm anh thât chặt ngủ thiếp trên vai anh tỉnh dậy nhìn thấy khuôn mặt cười của anh, mọi mệt mỏi đều tan biến.

Cái thời ấy bản thân chẳng còn sự lựa chọn nào ngoài tình yêu của nhau, vậy mà cứ hồn nhiên sống trong cái thế giới chật hẹp chỉ có hai người...

Cô ấy xuất hiện, như một thiên thần mang cho anh một cảm giác mới lạ, trẻ trung, sôi nổi và nồng nhiệt như một cơn gió mát lành, cuốn anh đi khỏi hiện thực là tôi. Cái ngày mà tôi phát hiện ra anh dấu tôi yêu cô gái khác từ lâu. Niềm tin nơi tôi hoàn toàn sụp đổ. Tôi thất vọng, tôi căm phẫn, tôi sợ hãi, tôi đau đớn, tôi gào thét trong tuyệt vọng... Vậy mà bấy lâu nay, tôi vẫn luôn tin tưởng rằng với tình yêu bền bỉ 6 năm trời vượt qua muôn trùng sóng gió đồng cam cộng khổ chúng tôi đã xây cho mình một bức tường thành vững chắc mà không sóng gió nào có thể tác động xô đẩy nó nhưng tôi đã nhầm. Tình yêu trở nên chênh vênh, chỉ một cơn say nắng của anh thôi cũng khiến nó muốn sụp đổ rồi mà thật buồn cười, tôi biết, lý do này không phải do cô ấy, là do anh, do tôi, do tình yêu của chúng tôi quá đỗi mong manh.

Anh nhẫn tâm vứt bỏ cái thứ tình cảm đẹp nhất, nguyên vẹn nhất mà tôi dành cho anh. Những tôi không trách anh đã bỏ rơi tôi, tôi chỉ trách tình yêu này, rời bỏ chúng tôi mà đi thôi!

Loading...

Comments

Loading...